I’ll catch you before you drown

One time after class, when it was half-way through the semester, Prof Dawson gestured me to come speak to him. We made some small talk, and out of the blue, he asked: “Do you know how to swim?” Taken aback, I said: “I can semi-swim. Not an excellent swimmer.”

And then he said something that has stuck with me until now: “Keep swimming and don’t be afraid of drowning. As your professor, I’ll catch you before you do. You’ll be okay.”

Grief trong giai đoạn COVID-19

Biện pháp hiệu quả nhất chính là biến grief thành mourning, biến cái cá nhân thành cái được san sẻ. Việc nói ra, khóc oà lên với người khác, được ôm một cái thật chặt, dù gián tiếp qua điện thoại hay trực tiếp, đều tốt hơn việc chịu đựng một mình. Và trong thời gian này, những người xung quanh có thể hỗ trợ bằng việc hỏi thăm thường xuyên, lắng nghe họ, và quan trọng nhất là để họ tự do có đủ thời gian và không gian để vượt qua.

Não người vs. não động vật?

Những ngày này, chúng ta bàn nhiều hơn về trợ cấp cho người nghèo trong đại dịch, hay như kênh TV nào đó đánh đồng cứ ai bất chấp giãn cách xã hội mà ra ngoài thì là “não thú”, chỉ làm theo cảm xúc. Biên tập viên còn nói: “Vấn đề ở đây là cần tìm một mẫu số chung cho tất cả mọi người. Đây là lúc những quy định, chế tài cụ thể thể hiện vai trò của mình, mà đơn giản nhất là đánh vào túi tiền của mỗi người”.

Almost Home – Gần Như Là Nhà

Đôi khi, tôi cũng ước mỗi khi trong lòng trào lên cảm giác nhớ nhà, tôi có thể gọi tên được cái “nhà” tôi đang nhớ là đâu. Thay vào đó, tôi chỉ thấy kí ức và cảm xúc của mình tản mát, vô định, không mang một hình dáng cố định nào. Vì thế, khi tương tác với ngôi nhà bằng vải của Do Ho Suh, tôi thấu hiểu nguồn gốc ý tưởng của ông. Khi khái niệm về “nhà” trong ta là một mớ bòng bong của tất cả những không gian, vật thể và kỷ niệm rải rác ở mọi ngóc ngách trên thế giới, ta sẽ muốn tập hợp chúng lại và trao cho chúng một hình hài. 

Second Chances – for your 2020

It’s normal to have an anti-climactic first day of the year. It’s okay to not make it to the gym even if you’ve bet your life on it. It’s okay to have not completed your leftover new year resolutions from 2014, or in fact, not have any new year resolutions at all. I believe most successes don’t happen overnight or have an easy beginning; it’s the courage to stand up again after you fall that matters most.

Chính trị không phải chuyện của người ta

Hồi mới sang Mỹ, mình bị khớp và thấy bản thân thật nhỏ bé vì chẳng biết gì chuyện chính trị các nước, trong khi các bạn ở trường thì đã quen thảo luận chủ đề này từ khi còn nhỏ. Chính trị không nên là một chủ đề xa lạ, vì những chính sách, quyết định trong chính trường ảnh hưởng tới mọi khía cạnh đời sống của mỗi người dân. Người lớn hãy thôi nói “trẻ con thì biết cái gì về chính trị” mỗi khi trẻ nhỏ đặt câu hỏi. Ở trường không được học về chính trị thì hãy tự google, đọc wikipedia để có những hiểu biết cơ bản.

Chạy đua hình ảnh trên mạng xã hội

Không thể phủ nhận rằng MXH có những lợi ích nhất định. Nhờ MXH mà ta giữ liên lạc thường xuyên được với bạn bè, người thân ở xa; xây dựng và truyền thông được những dự án xã hội, văn hoá, nghệ thuật độc lập; nhận được thông tin đa chiều, phong phú từ nhiều nguồn — điều đặc biệt quan trọng trong những xã hội còn thiếu tự do báo chí, biểu đạt. 

Tuy nhiên, mặt trái của MXH là điều dễ thấy, đặc biệt đối với thế hệ Gen Z — những người em đang tuổi đi học, vẫn đang hình thành nền móng tính cách và thế giới quan.

Why I Am “Still” a Feminist

Some have asked me why I’m “still” a feminist, or why I’m fighting for gender equality when “it’s already been achieved.” Seriously fuck that. We’ve made significant progress since the time when women were regarded as properties to their husbands or deprived of voting rights, I don’t deny, but sexism remains prevalent even today — it just takes different shapes.

Tâm sự nhân Ngày của Mẹ

Hôm trước tôi gọi điện về nhà, bàn với bố mẹ về lễ tốt nghiệp và chuyến đi Mỹ cuối tháng này của cả nhà. Cả hai bố mẹ nghe giọng đều háo hức vì chưa đặt chân đến nửa này của trái đất bao giờ, chưa được nhìn thấy nơi con gái học tập…

Ngôi trường cánh tay

Nhiều khi chẳng cần biết gì nhiều về nhau, mới chỉ biết rằng mình cùng là Amser, tự nhiên va phải nhau trong một trận bão tuyết ở D.C. hay một ngày nắng đẹp ở New York, là đã cảm thấy có một sợi dây gắn kết vô hình. Xa nhà nửa vòng trái đất, nhiều khi phải dựa vào nhau mà sống thôi, và cái chất xúc tác mang tên Amser ấy khiến cho tình bạn nảy nở dễ dàng hơn rất nhiều. 

Cuba – Đất nước “kẹt trong quá khứ”

Mình vừa trở về trường sau kì nghỉ Xuân ở Cuba, có lẽ phải nói là chuyến đi đáng nhớ và cũng “điên rồ” nhất của mình từ trước đến nay. 

Mình nghĩ đây là một đất nước rất độc đáo, giàu lịch sử, văn hoá, và kiến trúc thì siêu đẹp, nhìn như trong phim từ những năm 50, 60, nên mới hay được mô tả là “trapped in time” – kẹt trong quá khứ.

Người Việt mình có phân biệt chủng tộc?

Mình ngộ ra rằng, tất cả chúng ta đều đóng một vai trò trong những bất công đối với người da màu, và đối với cả chính chúng ta — những người châu Á. Chúng ta bị tẩy não để nghĩ rằng cứ phải mũi cao, da trắng, mắt hai mí mới là đẹp, tiêu tốn bao nhiêu tiền của và sức khoẻ để thay đổi hình thể cho “giống Tây.” Các hãng thời trang tự thiết kế cho giới trẻ thì thi nhau dùng người mẫu da trắng cho các bộ sưu tập của mình, nhưng lại thường gửi đi thông điệp là “be effortlessly beautiful” (hãy đẹp tự nhiên như chính bạn, không cần nỗ lực), mâu thuẫn ghê?

Hành trình cứu da

Disclaimer: đây là những sản phẩm và tips skincare + makeup mình đã dùng hiệu quả và muốn chia sẻ với mọi người. Mình không quảng cáo cho bất kì ai, và da mình là da dầu/hỗn hợp tuỳ mùa, nên không phải cái gì hiệu quả với mình cũng sẽ hiệu quả với tất cả mọi người nhé. 

I’m uncertain of my future and that’s okay

I have no idea where I’ll be 5 months from now, which is in itself both exciting and frightening. But one thing I’ve gained in the past few months is the ability to accept, and even embrace, uncertainty.

Đối mặt với sự cô đơn

Tột cùng của nỗi cô đơn có lẽ là khi ta nhận ra mình mắc kẹt trong một thiết lập xã hội cùng những người không chung nhịp đập. Bản chất của trạng thái “một mình” không phải điều quyết định sự cô đơn.

A few thoughts about failures

They make you question everything you think you are and damage your pride and confidence. They drain your energy and positivity. They drown you in self-doubt disillusionment. “Maybe I’m not as good as I thought I was,” you tell yourself.  

Chung thuỷ trong thời đại Tinder

*Disclaimer: Mình không phản đối Tinder vì bản thân mình cũng dùng và hiểu mỗi người có một mục đích khác nhau. Mình chỉ có vấn đề với những người có người yêu, vợ chồng exclusive rồi mà vẫn viện dẫn đủ lí do để tiếp tục dùng Tinder vì đối với mình như thế…

Mẹ

Hai hôm trước, tôi nhận được một cuộc điện thoại của mẹ giữa chiều. Giọng mẹ run và có phần bồn chồn, không giống mẹ tôi thường ngày chút nào. “Mẹ đang có biểu hiện của bệnh mất trí nhớ.” Giữa quán cà phê náo nhiệt những người, những cuộc hội thoại, những tiếng cười…

Montmartre Tháng Mười

Kí ức là cái gì đó thật lạ. Nhiều khi vắt óc nghĩ mãi chẳng nhớ nổi mình đã làm gì, nhưng lại có những khi chỉ nghe thoảng qua một bài nhạc cũ trên radio, hay bước vào một quán cafe và một mùi hương thân quen ùa vào lồng ngực, là tự nhiên…

Self-love isn’t easy

So if you know someone who is hating themselves, having a hard time finding beauty, happiness, and peace in themselves, don’t say these things, even if you mean no harm. They don’t need to be told their ability to love and be loved depends on how they view themselves, because tbh it’s just not true. 

Wait

Pauses, pauses We both pause, practicing each sentence Measuring each word In our breathy silence The only thing connecting two timezones Two continents Two generations.   “You still there?” My mom finally asks; I breath in Try to speak, but sound like whispering “I’m thinking of staying here.” I can’t see her, but I hear…

About moving on

Breakups are hard, but they happen for a reason and teach you numerous lessons. While they prove that nothing lasts forever, even relationships that you consider invincible, on a brighter side, they also show you how strong you are on your own.

The “Real” Americans

The United States is a country built by immigrants. If someone were to call themselves owners of this land and decide what “authentic Americanness” is, if it even exists, that’d have to be the indigenous people who were colonized and murdered by American settlers from Europe.

Tipsy

Tipsy a few glasses of champagne Tipsy backseat of a taxi Tipsy my hands shaking Deleted all our photos.   Tipsy a few tattoos Blood and pain mixed up Memories cleaned up Tipsy, I threw up.   Tipsy I met someone who made me smile like a child eyes sparkled like stars in a moonlit…

Us was real

  Us was happy Us was strong and beautiful Us travelled the world holding hands Us finished each other’s sentences Us named our future kids Us said goodbyes and waited and always came back.     But us was pain Us was you forgetting our skype dates Us was week-long missed calls messages unreplied Us…

Du học sinh ở hay về: Một góc nhìn tích cực hơn

Việt Nam là một nước đang phát triển, nên tất nhiên trong giai đoạn này, số lượng khiếm khuyết, hay lí do khiến bạn rời xa nó, sẽ nhiều hơn những điểm tốt, hay lí do để bạn trở về. Nhưng càng nhiều điểm xấu thì lại càng nhiều cơ hội để chúng ta tạo ra sự thay đổi, trở thành người đi đầu trong công cuộc “sửa chữa.” Những việc bạn muốn làm đôi khi sẽ gặp phải rào cản khách quan, nhưng ở đâu cũng vậy thôi, phụ thuộc vào cách nhìn và thái độ của bạn.

Nỗi buồn người ở lại

Đi đâu, làm gì cũng gợi lại những kỉ niệm đã có với nhau ở đúng chỗ đó, nhưng hai người chia sẻ với nhau, thì nay chỉ còn mình mình ở đây để hoài niệm.

Khủng hoảng năm hai

Năm hai là dặn mình cố gắng, vì đã đi được nửa quãng đường rồi, đừng bỏ cuộc. Năm hai là những cuộc nói chuyện dài cả tiếng với bạn bè về ước mơ, hi vọng và sự so chiếu với thực tế. Năm hai là những nỗi nhớ, niềm mong không tên, và những sự cân nhắc, hi sinh thầm lặng. Năm hai là khủng hoảng, nhưng cũng là trải nghiệm.

Văn hoá tranh luận ở Việt Nam

“Tranh luận”, theo tôi, là dùng lí lẽ, luận điểm luận cứ để cạnh tranh giữa hai hoặc nhiều phía có quan điểm khác nhau. Và chính vì lí do đó mà nó khác tranh cãi, cãi lộn–những khái niệm tưởng chừng giống nhau nhưng về bản chất không cần lí lẽ, chỉ là một tập hợp tiếng ồn với những cái tôi to đùng, không làm chủ được cơn nóng giận.

Chuyện phân biệt chủng tộc và khủng hoảng nhập cư ở châu Âu

Rất dễ để ghét một ai đó, hay trong trường hợp này là cả một tôn giáo, nhưng hi vọng mọi người sẽ cố gắng tìm hiểu thông tin một cách đa chiều, đừng để bị dắt mũi bởi những bài viết vô căn cứ và đầy tính phân biệt chủng tộc như trên.

Một mình ở D.C.

Nhưng tôi biết chắc đây là một cơ hội vô giá, vì chỉ khi khó khăn, tôi mới biết mình có gì và cần gì, cũng như chỉ khi xa quê hương, tôi mới biết trân trọng và đau đáu về bức tranh toàn cảnh, thay vì những suy tư cá nhân, nhỏ nhặt như 18 năm qua tôi đã làm.

Dành cho những người hướng ngoại nội tâm

Và đó là tôi, một người hướng ngoại nội tâm, đứng giữa ranh giới của hai thái cực tưởng chừng như không thể dung hoà với nhau. Tự tin khi nhận phần thuyết trình, nhưng trước khi lên sân khấu lại run lẩy bẩy. Muốn trải nghiệm những điều mới lạ, đến networking event hay tiệc tùng để làm quen nhiều bạn mới, nhưng lại sợ mình sẽ lạc lõng giữa đám đông.

Lòng nhân ái hay trào lưu nhất thời

Hôm nay là một ngày buồn. Không chỉ đối với người dân Paris hay người dân Pháp, mà với hàng triệu trái tim khắp nơi trên thế giới đang thổn thức vì cái chết của 160 người vô tội chỉ mười tháng sau vụ khủng bố toà soạn Charlie Hebdo. Cả hai đều diễn ra ở Kinh đô Ánh sáng.

Tản mạn chuyện Thực tập sinh

Đi thực tập để biết mình còn thiếu sót nhiều. Đi thực tập để biết thương người lớn và trân trọng tuổi học trò. Và đi thực tập để học hỏi và trưởng thành.

Suy ngẫm về vụ Red Cross Vietnam “vinh dự” lên 9gag

Chính những lúc hình ảnh của đất nước bị ảnh hưởng thế này mới cần nhất việc chúng ta đoàn kết và phát biểu có suy nghĩ. Việt Nam còn vô vàn vấn đề, vô vàn vô vàn, thế nên thay vì luôn miệng ca thán rằng tệ quá chả biết bao giờ mới thay đổi được, hãy nghĩ xem mình có thể góp sức thay đổi bằng những hành động nhỏ gì, sống tốt và cư xử có văn hoá, hoặc nếu không thì đừng nói gì cả để rồi làm xấu mặt đất nước thêm.